Ở Việt Nam, nhiều nạn nhân của các vụ cưỡng hiếp vẫn sống nhưng cuộc sống ngập ngụa trong ám ảnh, không khá hơn cái chết là mấy.
Cô nữ sinh vắn số 23 tuổi trong vụ
cưỡng hiếp tập thể trên xe buýt tại Ấn Độ đã qua đời và được
hỏa táng trong niềm tiếc thương, công phẫn của những người có lương
tri.
Trên
mặt báo năm qua, ở nhiều tỉnh thành Việt Nam cũng xảy ra
nhiều vụ xâm hại tình dục nghiêm trọng. Một số vụ gây phẫn nộ
dư luận như vào tháng 9, sáu thanh niên cưỡng hiếp tập thể một
trẻ vị thành niên 14 tuổi tại thành phố Lào Cai. Gần đây
nhất, giữa tháng 11, công an huyện Sơn Tịnh (Quảng Ngãi) đã bắt
khẩn cấp hai tên “yêu râu xanh” dùng vũ lực hiếp dâm rồi bỏ
mặc một thiếu nữ trên núi sau khi đóng vai người tốt cho nạn
nhân quá giang.
Những
kẻ phạm tội đã vào tù nhưng không phải tất cả họ đều bị trừng
phạt. Nhưng đó chưa phải là điều quan trọng: với nhiều nạn nhân, ký
ức kinh hoàng chính là ngục tù giam hãm họ, tước đoạt cả cuộc
đời họ.
Sợ hãi và chịu đựng
Yêu
cầu được giấu tên khi kể câu chuyện của mình, sinh viên nữ
Đ.N.Q. (23 tuổi, Trà Vinh) cho biết đến bây giờ - ba năm sau biến
cố - Q. vẫn bàng hoàng vì không thể tưởng tượng người cưỡng
đoạt mình lại chính là vị giảng viên mà Q. hết mực tin tưởng.
Chọn
thầy T. là giáo viên hướng dẫn đề tài nghiên cứu, Q. có chuyến
đi thực tế với thầy. Một hôm thầy gõ cửa phòng lúc 19h để “bàn
thêm về đề tài”. Người thầy đáng kính sau một lúc “bàn đề tài” đã
không còn đáng kính. Gỡ được cái ôm choàng siết, Q. vùng vẫy chạy
trốn vào phòng vệ sinh. Cánh cửa bị giật tung. Q. bị lôi ra
ngoài, bị đè nghiến và bất lực. Cô đang có ngày của phụ nữ nhưng gã thú
điên vẫn không dừng lại...
Cô
không dám vặn nước rửa sạch vết máu, run rẩy mặc lại quần
áo khi tên thầy giáo đã ngủ say, trèo cổng nhà nghỉ lao mình
vào bóng tối đen kịt của vùng quê hẻo lánh. “Lúc
ấy tôi chỉ thấy sợ hãi và ê chề, không dám nghĩ đến chuyện
đánh thức chủ nhà nghỉ mở cửa hay đi trình báo công an. Tôi
chỉ biết chạy” - Q. nhớ lại.
Giấu
nhẹm sự việc với gia đình, Q. càng không dám tố cáo tên “yêu
râu xanh” đội lốt giảng viên gương mẫu với nhà trường. “Mẹ tôi
tinh thần rất yếu sau vụ ly dị với ba, lại chỉ có mình tôi là
con gái, tôi e mẹ không chịu nổi nếu biết chuyện”. Q. cũng cho
biết vào thời điểm bị cưỡng hiếp cô là sinh viên năm hai, vẫn
còn đến hai năm học nên không dám làm to chuyện, sợ không chịu
nổi áp lực từ những tin đồn và sợ kẻ cưỡng đoạt mình trả thù.
Ám ảnh đeo bám
Đến
nay, mặc dù đã vượt qua chấn thương tâm lý ban đầu và trở về
với cuộc sống, Q. vẫn rùng mình khi nhắc đến tên kẻ thủ ác.
Cô thậm chí dị ứng với tất cả những ai trùng tên với “ông
thầy” đốn mạt nọ.
“Tôi
sợ cả tiếng ếch nhái và quang cảnh đồng ruộng vắng lặng trên
quãng đường gần bốn cây số chạy từ nhà nghỉ đến bến xe địa
phương. Từ đó đến nay, chưa một lần tôi dám trở về khu vực đó
dù đề tài vẫn dang dở” - Q. úp mặt vào tay.
Trong
khi đó, H.T.T.T. (21 tuổi, du học sinh Mỹ) đã sống với mặc cảm
không còn trong trắng suốt tám năm nay do bị anh họ cưỡng hiếp
năm 13 tuổi. Nhắc đến ký ức mà T. gọi là “nhơ nhuốc”, cô chỉ
thấy xấu hổ và sợ hãi. Xinh xắn, học giỏi nhưng tới giờ T. vẫn
chưa nhận lời yêu ai. Quanh T. chỉ toàn bạn gái. Ba mẹ T. vẫn chưa
biết chuyện. Gã anh họ vẫn nhởn nhơ cười nói trong gia đình T.
“Có lẽ tôi sẽ sống độc thân. Tôi cũng không có cảm xúc với
người khác phái, nếu có chỉ là kinh tởm, e dè” - T. bặm môi.
Theo
thạc sĩ tâm lý học Trương Thanh Chí, văn hóa phương Đông trọng
danh dự và trinh tiết nên phụ nữ thường có tâm lý sợ hãi, xấu
hổ nếu bị xâm hại, quấy rối tình dục, ít ai dám tố cáo kẻ
đồi bại.
Với
họ, sự ê chề khủng khiếp hơn đòi công lý. Những án tù với kẻ
thủ ác - nếu công lý được thực thi - cũng khó làm nguôi ngoai
nỗi đau tinh thần trong họ. Tâm lý chung của phụ nữ Việt Nam
thường là nhẫn nhịn, chịu đựng, lẩn tránh cũng là một nguyên
nhân dẫn đến nhiều nạn nhân chọn cách im lặng, chịu ám ảnh
giày vò chứ không dám lôi kẻ thủ ác ra ánh sáng.